Thursday, March 29, 2018

Nghe anh này cô bé

Nghe anh này cô bé,
Không được khổ vì tình
Dù đất trời có sập
Mình cũng phải thật xinh!

Nếu người không trân trọng
Bỏ đi, chuyện bình thường!
Cuộc đời chỉ có một
Mình không thương, ai thương?

Thanh xuân được mấy bận
Phải kiêu hãnh kiệt cùng,
Nước mắt mình vô giá,
Đừng khóc vì người dưng...

Rồi em sẽ tìm được
Người yêu em thật lòng.
Từ giờ đến lúc ấy
Phải thật vui, nghe không?

BA......

Năm đầu tiên thi đại học, tôi rớt
Khoảng thời gian sau đó mẹ tôi ít nói hẵn, mẹ là giáo viên và người ta nói đến con mẹ còn chẳng đậu thì mẹ dạy được ai?
Tôi chỉ biết nằm trong phòng cảm nhận từng ngày trôi chầm chậm, cảm nhận mọi áp lực vô hình đè nặng lên mình. Trong cơn mơ tôi bước một mình, im ắng không một bóng người . Vũ trụ càng to, tôi càng nhỏ, tôi cố hét tên một nguoiwfnhuwng trong vũ trụ tất cả chỉ là cát bụi, không ai nghe thấy, không ai nhìn thấy tôi.
Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm nhận cay đắng như thế nào khi thất bại của sưh thất vọng những đứa con không hoàn thành mong muốn của bố mẹ của ánh nhìn coi thường mà xã hội soi chiếu vào gia đình tôi.